Án mạng trên bãi biển 02

02

Lúc này, Lôi Bân đứng đằng sau không vui đi tới, dừng một bên, khó chịu nói: “Cậu làm thế này là gây trở ngại cho công tác của tôi.”

“Đội trưởng Lôi nói quá rồi. Anh cũng chẳng phải mới gặp tôi lần đầu, muốn qua mắt tôi không dễ đâu.”

Cậu cảnh sát trẻ đứng cạnh bĩu môi, tỏ vẻ ngứa mắt với kẻ tự phụ như cậu. Không ngờ biểu tình thoáng qua ấy lại bị bắt gặp, Trang Trác Dật quay mặt qua, cười hỏi: “Cậu nghĩ tôi rất tự phụ hử? Lính mới?”

Cậu cảnh sát vừa định mở miệng cãi, lại bị Lôi Bân lườm cho, hậm hực ngậm miệng.

“Đội trưởng Lôi dạy dỗ rất tốt.” Trang Trác Dật cười nói, “Tôi cho rằng, anh lấy cớ phối hợp điều tra bắt anh trai tôi, tới giờ vẫn chưa thả người, cũng không cho luật sư tham gia, chắc anh phải nắm được vật chứng gì khá quan trọng rồi nhỉ. Nói thí dụ…”

“Cái gì?” Lôi Bân ngoài cười nhưng trong không cười, hỏi.

“Thứ gì đó thuộc về anh tôi xuất hiện tại hiện trường, dù sao thi thể cũng được phát hiện ven đường lớn, lưu lại cái này cái nọ chẳng có gì lạ cả.”

“Anh nói tầm bậy rồi!” Cậu cảnh sát chộp được cơ hội phản pháo, “Thi thể được phát hiện trên bãi cát cơ, đừng tưởng là mình giỏi.”

Phụt, cậu bật cười thành tiếng, trong khi Lôi Bân tái mặt, cậu cười vô cùng vui vẻ. Làm bộ ồ lên rất kịch, “Thì ra là trên bãi biển à.”

Tận khi Lôi Bân tức giận lườm cậu cảnh sát chuyên làm hỏng chuyện kia, cậu ta mới hiểu được Trang Trác Dật vừa bẫy mình, để mình tự nhả tin ra.

Không đợi Lôi Bân cất lời, cậu quay lại nhìn người phụ nữ: “Cháu thấy hơi lạ, đường cái cách bãi biển khá xa, sao cô lại phát hiện được thi thể?”

Lôi Bân chộp tay cậu, nghiêm mặt: “Vậy là đủ rồi, ở đây cậu không có quyền hỏi người báo án.”

Đối mặt với thái độ rất thiếu thiện ý của Lôi Bân, cậu cụp mắt nhìn cổ tay đang bị nắm một chút, ngẩng đầu cười “Tôi nhớ rất rõ, lần trước anh cũng nắm tay tôi thế này. Đội trưởng Lôi à, anh thích cọ xát da thịt với tôi lắm hả?”

Cái mặt mo của Lôi Bân vụt ửng đỏ, buông tay, lùi về sau một bước.

Cậu khẽ nhíu mày, rút khăn lau lau cổ tay, vung tay, cái khăn trắng muốt trước sự chứng kiến của các anh cảnh sát rơi tọt vào thùng rác.

Lôi Bân là người thứ hai trong ngày hôm nay muốn bóp chết cậu!

Chọc tức Lôi Bân xong, cậu cười, nói: “Được rồi, tôi đi đây.”

Đi? Tất cả kinh ngạc nhìn cậu, không hiểu nổi tại sao cậu không yêu cầu được gặp Trang Trác Nhiên.

“Anh bảo cậu ta tới đây làm gì?”

“Thăm dò.” Lôi Bân cười hừ hừ, “Bố trí người giám sát cậu ta 24 giờ.”

Cậu cảnh sát “Ừm” một tiếng, quay đầu nhìn phòng họp, có vẻ khó hiểu vì sao đội trưởng thà chết không chịu thả Trang Trác Nhiên. Mặc dù có vật chứng đáng tin cậy, nhưng đúng ra không nên giam nghi phạm kiểu này. Trang Trác Nhiên có thể coi là một nhân vật quan trọng trong thành phố, sau lưng còn cả tập đoàn tài chính nhà họ Trang làm chỗ dựa, đắc tội anh ta cũng chẳng phải chuyện hay ho gì. Huống chi, người này còn có một cậu em trai ghê gớm nữa.

“Đội trưởng, còn nghi phạm thì sao?” Cậu cảnh sát hỏi.

“Giữ anh ta thêm mấy giờ nữa, rồi thả.”

Đùa cái gì vậy? Chàng cảnh sát trẻ nghĩ, lòng can đảm của đội trưởng cũng thật vĩ đại hệt trí tuệ của ngài vậy!

Đứng trước thang máy, Trang Trác dật trông cũng không được thong dong như vừa rồi. Anh trai mình gặp chuyện như vậy, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của tập đoàn Hạo Thiên, nếu người bên nhà chính dốc hết sức thì sẽ an được thôi, nhưng thương giới nhất định sẽ rục rịch. Ông nội vẫn nên chuẩn bị sẵn sàng đi là vừa.

Nghĩ tới đó, cửa thang máy đinh một tiếng mở ra, đối diện cậu là cục trưởng La của cục cảnh sát, không đợi Trang Trác Dật mở miệng đã cất tiếng chào. Đứng phía sau cục trưởng La là một người đàn ông tóc dài ngang vai.

Đôi mắt hẹp dài, đồng tử rất lớn*, toát ra vẻ sắc bén. Áo phông đen ngắn tay ôm sát người tôn lên hình thể mảnh khảnh nhưng rắn chắc. Quan sát kỹ hơn, Trang Trác Dật phát hiện khóe mắt phải của người này có nếp nhăn, mắt trái lại không có. Thầm giật mình, là tay súng bắn tỉa?

Cục trưởng La vốn quen Trang Trác Dật, thấy cậu nghĩ ngay tới vụ án của Trang Trác Nhiên. Tiền bối giang hồ cười thẳng thắn: “Đây chẳng phải là Dật công tử sao, đến vì Trác Nhiên à?”

Cáo già! Trang Trác Dật bụng mắng, ngoài mặt lại cười thoải mái y hệt ông ta: “Chỉ tới thăm thôi, không quấy rầy công tác của các vị đâu.”

Lúc vào sượt qua vai người kia một cái, khí thế nghiêm túc ập vào mặt, quả nhiên không phải người tầm thường. Chẳng rõ vì sao, Trang Trác Dật đánh hơi được mùi vị của thiên địch.

Trang Trác Dật cũng không nghĩ nhiều, đi thang máy xuống ra khỏi cục cảnh sát. Cùng lúc đó, cục trưởng La dẫn theo chàng trai trẻ tóc dài tới chỗ đội cảnh sát hình sự.

Lôi Bân đang định vờn nhau với Trang Trác Nhiên tiếp, thấy cục trưởng tới, quay người nghênh đón.

Cục trưởng La không hỏi về vụ án của Trang Trác Nhiên, chỉ nói: “Cảnh sát quốc tế đã phân công người đến lo chuyện lần trước tôi bảo cậu, đây là cảnh sát Đàm Tiểu Thanh, đã phụ trách vấn đề Hắc Võng hơn ba năm.”

Lôi Bân không mặn mà với Đàm Tiểu Thanh cho lắm, ngoài mặt tươi cười chào hỏi, trong bụng lại mắng: mợ nó, cảnh sát quốc tế chạy tới chỉ phiền thêm. Phái mỗi một người đến điều tra, truy tìm một bọn lính đánh thuê mắc dịch ở châu Âu chưa đủ khổ à, đến tận nước mình tìm cái cóc khô gì?

Đàm Tiểu Thanh làm việc dứt khoát, anh lập tức lấy ra một bức tranh: “Đây là người tôi muốn tìm, phiền đội trưởng Lôi hỗ trợ điều tra.”

Cầm lấy bức tranh nhìn một cái, Lôi Bân suýt nữa tức đến lệch mũi. Mặt mũi người trong tranh nhạt nhòa, chỉ có cái cằm là rõ ràng. Đội trưởng Lôi cố kiểm soát cơ mặt, gắng không để chúng méo đi. Gã nói: “Khó mà tìm được người với bức hình thế này, không có cái nào rõ ràng hơn một chút à?”

“Không có.” Đàm Tiểu Thanh nghiêm mặt nói “Tôi là người duy nhất từng thấy hắn, cũng mới thấy có một lần.”

Vậy thì điều tra kiểu gì? Không có tính danh thực không có đặc điểm ngoại hình, chỉ có mỗi biệt danh “Cuồng Đồ” mà muốn tìm người? Hừ, thật sự là phiền phức.

Lại nói đến Trang Trác Dật, sau khi rời cục cảnh sát cậu liền liên lạc với bạn học đại học, cũng là luật sư hiện tại của cậu, Tôn Thần.

Nói thật ra, yêu cầu của Trang Trác Dật rất quá đáng, cực quá đáng! Nhưng khi nghe Trang Trác Nhiên có việc, Tôn Thần đồng ý ngay, hẹn sẽ gọi lại cho cậu trong vòng ba giờ.

“Đợi chút.” Cậu nói thêm “Nhân tiện điều tra trưởng phòng kế hoạch của tập đoàn Hạo Thiên giúp tôi.”

Quả nhiên Tôn Thần ở đầu bên kia lặng đi, sau đó bùng nổ: “Trang Trác Dật, cậu nghĩ tôi là siêu nhân điện quang [1] hay Tôn Ngộ Không hả?”

Cậu nhếch môi, lông mi dài cụp xuống, cười ngẫm ngợi. Hỏi: “Buổi tối cậu có gặp ác mộng không?”

Tôn Thần không hiểu sao lại bị hỏi một câu không đầu không đuôi như thế, mất cả buổi mới nói: “Tôi ngủ rất ngon. Cậu hỏi cái này làm gì?”

“Không có gì. Chỉ là nghe nói người yêu cũ của cậu bị đá sau đó tự sát bất thành thôi.”

“Cậu nắm tin cũng nhanh thật.” Giọng Tôn Thần nghe chua chát gì đâu “Từ đầu đã bảo chỉ quen chơi thôi, không có tình cảm thì chia tay, cậu ta lại luẩn quẩn trong lòng rồi bế tắc.”

Nở nụ cười nhàn nhạt: “Thế nên tôi mới hỏi tối cậu có gặp ác mộng không.” Nói xong, dựa vào ghế nhìn kẻ qua người lại ngoài cửa sổ, “Có cần tôi thay cậu đến bệnh viện thăm không?”

“Trang Trác Dật! Cậu cứ khoái bắt nạt tôi thế hả! Mau mau tìm một trợ thủ đi, từ khi nghĩ mình bị phân liệt nhân cách, cậu cứ nô dịch tôi suốt. Nói thật, Trác Dật à, cậu thật sự nên tìm một trợ thủ có thể bảo vệ cho cậu đi.”

Trợ thủ, Trang Trác Dật nghĩ trợ thủ còn khó tìm hơn người yêu.

Trên đường lái xe về nhà, Trang Trác Dật nhận được điện thoại của Tiểu Lục Tử.

Tiểu Lục Tử là dân anh chị, còn trẻ đã có chút tiếng tăm. Vì nợ Trang Trác Dật một mạng nên cam tâm tình nguyện để cậu sai bảo. Lúc này, gã đã tìm được nhà kho cũ nát ở ngoại ô, lại gặp tình hình nên phải liên hệ với Trang Trác Dật. Điện thoại vừa thông, gã đã hậm hực nói: “Công nhân bây giờ toàn cao thủ.”

“Là sao?” Trang Trác Dật không nghĩ đây là chuyện đùa cợt, nghiêm túc hỏi.

“Tớ tìm ra nhà kho cậu nói rồi. Không phải đích thân tớ, là mấy thằng đệ tìm được. Cái kho này khớp với miêu tả của cậu, nhưng mà có một gã cu li sống cạnh đó, bọn đàn em tớ cũng nóng tính, lời qua tiếng lại rồi động tay động chân.”

“Rồi sao?”

“Mẹ nó.” Tiểu Lục Tử bực bội văng tục “Này mới là chỗ quái lạ. Bảy tám thằng đàn em cũng không bị gì nghiêm trọng, nhưng khớp ngón tay bị tháo hết. Trác Dật, tay cửu vạn này không tầm thường đâu.”

Cửu vạn? Nhớ trưởng phòng Lưu bảo kẻ thả ông ta ra là một công nhân, có khi nào là người Tiểu Lục Tử nói không? Nghĩ đến đây, Trang Trác Dật dặn Tiểu Lục Tử đừng tới gần nhà kho nữa, rồi gọi cho trưởng phòng Lưu, hỏi: “Ông nói sáng nay rời nhà kho lúc mấy giờ?”

“05:20 sáng sớm, tôi có xem đồng hồ.”

“Có người mở cửa nhà kho để ông ra, ông nhớ rõ người ấy là ai không?”

Lưu Thiết vội đáp: “Anh ta nói mình là cửu vạn ở bãi hàng gần đấy, sống cạnh nhà kho kia. Còn cho tôi mượn năm mươi đồng gọi taxi nữa.”

Cúp máy, Trang Trác Dật quyết định tới gặp vị cửu vạn không tầm thường kia.

Đến chỗ Tiểu Lục Tử nói, đỗ xe đằng xa rồi đi bộ tới gần nhà kho. Lúc này, mấy người anh em Tiểu Lục Tử để lại chạy tới từ xa, bảo ở đây để hỗ trợ cậu. Trang Trác Dật không khách sáo với đàn em của Tiểu Lục Tử, hỏi họ tay cửu vạn kia đang ở đâu. Một người chỉ vào dãy phòng đơn sơ đằng trước nói: “Là gian phòng có đồ đang phơi kia. Tay đó hình như ra ngoài rồi, không ở nhà.”

Không ở nhà thì tốt. Trang Trác Dật gật đầu, đi tiên phong.

Tới nơi, mấy người anh em giang hồ chẳng nể nang gì đạp tung cửa ra. Trang Trác Dật thấy căn phòng lộn xộn bừa bãi, trên sàn quăng đầy nồi bát muôi chậu lẫn lộn với đủ loại rác rưởi, thậm chí có cả mảnh chai vỡ.

“Đừng nhúc nhích!” Trang Trác Dật bỗng la to.

Tiếng kêu của cậu khiến mấy người bên cạnh thoáng chốc căng thẳng, cậu cũng kệ ánh mắt dò hỏi của họ. Cẩn thận tránh đi những thứ hễ chạm vào sẽ kêu vang trên mặt đất, đi tới trước giường.

Khom người nhìn qua gầm giường, phát hiện dưới đó không dính chút bụi. Quay đầu nhìn cửa sổ, ô cửa sổ cũ gắn bốn miếng thủy tinh, chốt cửa hình như bị phá hỏng, dùng dây kẽm chằng lại. Sau đó nhìn quanh toàn bộ gian phòng, không tìm được thứ gì có thể xác định thân phận chủ nhân.

Đứng lên, cười nói: “Hắn ta bảo mình là cửu vạn ở bãi hàng gần đây, theo tôi được biết, gần đây chỉ có một bãi hàng ở phía đông. Nơi hắn sống đây nếu muốn đi sang phía đông tuyệt đối sẽ không đi qua kho hàng nhốt trưởng phòng Lưu. Tôi không hiểu nổi sáng sớm ra hắn chạy về phía tây năm trăm mét đến kho hàng làm gì?”

Mấy người ngây ra nhìn cậu, không rõ cậu đang nói với ai. Cậu lại tiếp tục tự thoại: “Tôi nghi là hắn có liên quan tới kẻ bắt cóc trưởng phòng Lưu. Cho nên, chúng ta thử thăm dò một chút ha.”

Cậu bảo vài người chia nhau đứng cạnh cửa và cửa sổ. Sau đó, để mấy cái nồi cái bát và rác rưởi bị xê dịch lại chỗ cũ, một mình ra khỏi phòng.

Chẳng cần đợi lâu, qua khoảng mười phút, một người đàn ông cao gầy đội mũ trùm đầu lọt vào tầm mắt cậu. Hắn ta hơi khòm lưng, cúi đầu, nhìn không rõ khuôn mặt ẩn dưới mũ. Trang Trác Dật nấp kỹ, chẳng mấy chốc đã thấy người kia đẩy cửa vào phòng.

——————————–

[1] Siêu nhân điện quang (Ultraman): cái này hồi bé chắc nhiều bạn xem rồi nhỉ, chính là bạn mặc đồ bó bàng bạc biết bay bắn laze từ mắt đó :”>

(*): nguyên văn là 狭长的眼很大: đôi mắt hẹp dài rất lớn (?) Mình tưởng tượng mãi không ra mắt hẹp dài thì to kiểu gì nên bôi ra thế kia = = Ngày xưa thầy mình bảo “mắt to” tức là lòng đen to, tròn đầy bị mí trên mí dưới che một phần (thế thì phần lớn mắt chúng ta to :”>), còn “mắt nhỏ” thì lòng đen nhỏ, không chạm đến mí trên mí dưới mà như chấm đen lọt thỏm giữa lòng trắng. Mình mạn phép tưởng tượng mắt đồng chí Tiểu Thanh có tròng đen to lung linh :”>

<<01 | 03>>

——————-

Đã up lên wattpad \:D/

Chương sau là màn sờ mó ôm ấp “em là ai?” “em từ đâu tới?” khiến Trác hồ ly thần hồn điên đảo (nghĩa đen) \m/

Advertisements

5 thoughts on “Án mạng trên bãi biển 02

  1. Pingback: Án mạng trên bãi biển 01 | Cua

  2. Pingback: Án mạng trên bãi biển 03 | Cua

囧| (づ ̄ ³ ̄)づ | ♥‿♥| (●´ω`●) | (づ。◕‿‿◕。)づ || (ღ˘⌣˘ღ) | o(≧▽≦)o | ♥ (´3`)~* | (〜 ̄△ ̄)〜 | (˘ʃƪ˘) | (⊙ o ⊙) | ╭(╯^╰)╮ | (¯『¯) | ε-(´・`) | ФωФ | ┌( ಠ_ಠ)┘ | ᕦ(ò_óˇ)ᕤ | Σ( ̄。 ̄ノ)ノ | ┭┮﹏┭┮ | ಥ_ಥ | ໖_໖ | Ծ_Ծ | ಠ益ಠ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | щ(゚Д゚щ) | (╯°□°)╯︵ ┻━┻ | (¬_¬)凸 | (*´▽`*) | ϵ( 'Θ' )϶ | ( ̄(工) ̄) | (゚ヮ゚)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s